Mị

Mị thương ai, Mị nhớ ai?
Mị thương người ấy, Mị nhớ những ngày,
Tay đan trong tay, ngắm mưa rơi.
Mà nay xa rồi, lòng Mị bồi hồi,
…ngỡ…
Bóng dáng ấy vẫn còn cạnh đây,
…ngỡ…
Như hơi ấm vẫn còn đong đầy,
…ngỡ…
Như cánh hoa trôi từ nơi núi đồi xa xôi xuôi thác ghập về ghềnh về biển,
Sẽ có ngày sóng xô hoa lại bến bờ xanh thẳm,

Đêm nay trăng đang lên cao,
Lòng Mị lạnh lùng cùng ánh trăng,
…nghĩ…
Gió thổi mây về đâu có đem theo ngàn thương nhớ?
Gió có ghé ngang Sài Gòn đong nỗi niềm vượt qua Hội An gởi về Thăng Long đêm hè lạnh?

Hà Nội đêm bão giông anh có vững vàng không,
Sài Gòn đêm trăng, không sao, không gian lặng,
Mà sao em nghe thấy bão ở trong lòng,
Anh xa em để lại một bầu trời thương nhớ,
Hỏi người giờ này còn nhớ mong?

… Mị ơi, Mị à, …
Mị thương ai nhớ ai?
Mị nhớ anh, …, Mị nhớ những ngày,
Khóe mắt Mị ướt, sống mũi Mị cay, nước mặt Mị chờ mong được chảy,
Nhưng sao Mị không thể khóc thành lời,
Mị buồn, nhưng có nỗi buồn nào buồn hơn nỗi buồn không thể khóc?!

… Tôi là người lữ khách phương xa,
Đến nơi đây khi chiều vừa tắt nắng,
Thấy Mị buồn, lòng tôi cũng buồn lây,
Mị ơi, Mị à,
Mị thương ai nhớ ai,
Kể cho anh nghe hết đêm dài,
Lời sẻ chia sẽ gọt bớt nỗi nhớ niềm mong,
Sẽ gói ghém những tháng ngày xưa cũ,
Lưu trọn vẹn vào một-góc-của-yêu-thương.