Ta là ai?

Người ta yêu chính là câu trả lời câu hỏi: “Ta là ai?”. Ta sống, ta tìm, ta yêu, thảy đều cần người ấy? Người ấy ở đâu? Ta gặp người ấy có đúng lúc không? Người ấy có đang tìm ta không?

Ta là ai?

Mỗi chúng ta sinh ra trên đời là một may mắn. Nhờ may mắn ấy, ta biết được sự rực rỡ của ánh bình minh, sự trong trẻo tinh khôi của mỗi sớm mai, và ánh mắt xanh biếc ngước nhìn biển xanh in màu trời xanh thắm, chân hờ hững để sóng vỗ khoan thai. Tay say đắm ngắm hoàng hôn chạy dài trên bãi cát, ta dịu lòng trước nụ cười em thơ.

ta là ai
Ta là ai, ta đi tìm em trong đêm trăng đêm sao.

Ta là ai? Ta phải giải mã được cuộc đời mình. Anh là người luôn ngóng chờ mong những lúc ta đi xa? Nụ cười nào khiến ta thấy bầu trời như nhỏ lại? Ánh mắt nào cho ta sự đồng cảm và niềm tin? Bàn tay nào cho ta sự trở che vô bờ bến? Đôi vai nào cho ta tựa quên hết thời gian? Cái ôm nào sẽ sưởi ấm ta những đêm đông? Lời thì thầm nào cho ta ngát men say đất trời? Bóng dáng nào cho tim ta loạn nhịp? Nụ hôn nào cho ta kéo không gian ngừng chảy?

Em ở đâu? Mà sao ta mãi đi tìm? Em ở đâu? Hãy cho anh chỉ dấu. Nơi em qua, dù xa xôi, anh sẽ mãi đi mãi đi cho tới. Anh đi qua những ngày nắng, anh đi qua những ngày mưa, anh đi qua những ngày gió bụi mịt mờ, anh lang thang trong những đêm ánh sao xa chỉ lối, anh đi tìm em. Anh sẽ đi sẽ đi qua mùa đông giá lạnh, xuyên mùa hè chói chang, hỏi cỏ cây xuân chỉ lối, nhìn màu mây tím mùa thu đoán dáng em. Anh sẽ đi qua những ngày đơn độc, qua làng quê xanh xao gầy gộc, qua mưa giông, qua bão tố, qua những ngày thinh không, qua những mùa nặng trĩu. Anh sẽ đi, đi khắp nhân gian … để tìm em.

Mị

Mị thương ai, Mị nhớ ai?
Mị thương người ấy, Mị nhớ những ngày,
Tay đan trong tay, ngắm mưa rơi.
Mà nay xa rồi, lòng Mị bồi hồi,
…ngỡ…
Bóng dáng ấy vẫn còn cạnh đây,
…ngỡ…
Như hơi ấm vẫn còn đong đầy,
…ngỡ…
Như cánh hoa trôi từ nơi núi đồi xa xôi xuôi thác ghập ghềnh về biển,
Sẽ có ngày sóng xô hoa lại bến bờ xanh thẳm,

Đêm nay trăng đang lên cao,
Lòng Mị lạnh lùng cùng ánh trăng,
…nghĩ…
Gió thổi mây về đâu có đem theo ngàn thương nhớ?
Gió có ghé ngang Sài Gòn đong nỗi niềm vượt qua Hội An gởi về Thăng Long đêm hè lạnh?

Hà Nội đêm bão giông anh có vững vàng không,
Sài Gòn đêm trăng, không sao, không gian lặng,
Mà sao em nghe thấy bão ở trong lòng,
Anh xa em để lại một bầu trời thương nhớ,
Hỏi người giờ này còn nhớ mong?

… Mị ơi, Mị à, …
Mị thương ai nhớ ai?
Mị nhớ anh, …, Mị nhớ những ngày,
Khóe mắt Mị ướt, sống mũi Mị cay, nước mặt Mị chờ mong được chảy,
Nhưng sao Mị không thể khóc thành lời,
Mị buồn, nhưng có nỗi buồn nào buồn hơn nỗi buồn không thể khóc?!

… Tôi là người lữ khách phương xa,
Đến nơi đây khi chiều vừa tắt nắng,
Thấy Mị buồn, lòng tôi cũng buồn lây,
Mị ơi, Mị à,
Mị thương ai nhớ ai,
Kể cho anh nghe hết đêm dài,
Lời sẻ chia sẽ gọt bớt nỗi nhớ niềm mong,
Sẽ gói ghém những tháng ngày xưa cũ,
Lưu trọn vẹn vào một-góc-của-yêu-thương.